võng du chi ta là võ học gia

Võng Du chi ta là Võ Học Gia Chương 6: Người tập võ Tại trò chơi giai đoạn trước, mỗi tháng đều muốn gom góp đủ năm cái Kim tệ, chỉ dựa vào tiểu quái bạo phát những tiền đồng kia, bình thường người chơi đoán chừng cũng không đủ bán thuốc, cho nên cày đồ bán trang bị, mới là tốt nhất phương pháp. Võng Du Chi Ngã Thị Vũ Học Gia thuộc thể loại Du Hí của tác giả Thiết Ngưu Tiên được cập nhật nhanh nhất hàng ngày. Đọc miễn phí tại Tàng Thư Viện. Trang chủ Ở cái này võ học mạt thế, không chỉ có võ học gia tìm không thấy công tác, ngay cả trong trò chơi nhà đấu vật đều là cái phế sài chức nghiệp! Đương một cái chân chính võ học gia nhặt lên cái này phế sài chức nghiệp thời điểm, nó vinh quang đem chiếu rọi toàn bộ đại 6! Võng Du chi ta là Võ Học Gia. Tác giả: Thiết Ngưu Tiên; Võng Du; Dịch; 1929 Chương; Tình trạng Hoàn Thành; Download EPUB Mọi người âm thầm tặc lưỡi. "Trách không được diễn đàn bên trên thường nói" Không có rất ngưu bức chức nghiệp, chỉ có rất ngưu bức nhân dân tệ (*tiền) người chơi "gia hỏa này hoàn toàn phá vỡ rồi trò chơi cân bằng, loại trò chơi này cân bằng kẻ phá hoại Mann Sucht Frau Für Eine Nacht. Main của chúng ta, một đại thiếu gia thiên tài võ học, được hầu hạ cơm bưng nước rót thì biết làm gì sau khi theo vợ rời khỏi gia tộc, Vương Vũ lại chả biết gì làm gì ngoài võ vợ giới thiệu chơi Trọng Sinh để kiếm tiền – một game thế giới thực tế ảo bẩn bựa từ người chơi tới NPC. Từ đây cuộc sống hắn sang một trang Chân Giáo là một bang hội ít người, nhưng nổi tiếng về độ vô sỉ và bẩn bựa, chỉ là thực lực ai nấy đều vô cùng cao, nên cũng ko ai “thịt” được bọn họ. Mỗi một game thủ trong hội Toàn Chân Giáo này đều có cá tính vô cùng đặc biệt, kẻ thì vờ chính trực nhưng bụng đầy ý nghĩ xấu, người thì đã bày mưu kế chơi ai là chỉ có thành công, kẻ thì bựa tới mức không ai bì kịp…“Hũ mực đen” Toàn Chân Giáo này gặp được “tờ giấy trắng thật thà” Vương Vũ trong game Trọng các đạo hữu đón đọc bộ truyện Ta Là Võ Học Gia Đã dịch full, đầy hài hước và thú vị từ main chính cho tới nhân vật phụ lẫn NPC này để có những tràng cười vui vẻ sau những ngày làm việc học hành mệt đọc truyện nhé!!!!!!!!!Ở thời buổi võ học suy tàn này, không chỉ có người tập võ không tìm được việc làm, Võ Sư cũng là một nghề nghiệp vô dụng trong trò chơi!Lúc một người tập võ chân chính chọn phải nghề nghiệp vô dụng ấy, vinh quang của nó đã chiếu rọi toàn bộ đại lục!-> Truyện bao hài, nhân vật chính bao mạnh, nhân vật phụ và quái thì bựa miễn bàn. Thỉnh nhảy hố thử để tìm hiểu thêm!!!-Muốn tìm một câu chuyện có não, hài bựa và dịch tốt thì chắc chắn đạo hữu đừng nên bỏ qua bộ Ta Là Võ Học Gia này, mỗi ngày ra đều đặn 5 chương hoặc hơn, ủng hộ team dịch tòa nhà cao tầng ở thành phố L, một người đàn ông đeo kính có vóc người nhỏ thó ngồi trước bàn làm việc. Ở trước mặt hắn ta là một người đàn ông cao to vạm vỡ. Người đàn ông này có khuôn mặt hình vuông, hai hàng lông mày kiếm và đôi mắt ngời sáng, dáng vẻ khí phách, trông rất là oai phong. "Cậu tên là gì?" Dường như rất bất mãn với khí thế đó của người đàn ông cao lớn, người đeo kính hỏi với vẻ khinh khỉnh. "Vương Vũ!" "Có bằng cấp gì?" Vương Vũ đáp với vẻ khá xấu hổ "Không có bằng cấp gì..." Nghe Vương Vũ nói vậy, tên đeo kính cười ha hả không chút kiêng dè "Ha ha ha, không có bằng cấp mà cũng dám ứng tuyển vào công ty của chúng tôi á? Cậu có biết công ty chúng tôi là một trong năm trăm công ty đứng đầu cả nước, tuyển nhân viên chí ít cũng phải từ nghiên cứu sinh trở lên không..." "..." Vương Vũ thở dài một hơi, lẳng lặng quay người đi tới công ty khác. "Ấy, cậu chờ chút đã!" Lúc này tên đeo kính đột nhiên gọi Vương Vũ lại "Tuy là cậu thất học, nhưng chắc hẳn cậu vẫn có cái gì đó chứ... Nhà xưởng bên kia của chúng tôi đang tuyển thợ này.” "Võ công!" “Võ công?” Nghe Vương Vũ nói như vậy, tên đeo kính sầm mặt xuống. Đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn có người tin rằng trên thế giới này có “võ công”, sao cậu không nói luôn là mình biết ngự kiếm phi hành luôn đi? Có khi còn có thể giới thiệu cho cậu qua làm bên công ty chuyển phát nhanh ấy chứ. "Ha ha ha! Thú vị thật đấy! Có nghe thấy cậu ta bảo là cậu ta biết võ công không!" Tên đeo kính chỉ vào Vương Vũ, cười nói với đám người hai bên. Tất cả những người khác đều cười theo, võ công, thời đại nào rồi, lại còn có người biết thứ này nữa... Vương Vũ có chút tức giận, biết võ công đâu có mất mặt gì, sao bọn họ lại cười lớn như vậy. "Ê người ngoài hành tinh, lượn đi, chỗ này không hợp với cậu đâu! Ha ha, đồ thần kinh!" Tên đeo kính cười vang, nói. Vương Vũ căm tức nhìn tên đeo kính "Nói năng phải tôn trọng người ta chút!" Tên đeo kính vẫn cười nhạo như trước "Tôn trọng? Cậu không nhìn xem đây là chỗ nào! Mau biến đi, không thì tôi gọi cảnh sát giờ!" "... Võ dĩ đức vi tiên!" Vương Vũ trợn mắt trừng tên đeo kính, lại nhớ tới lời dạy của cha ông từ tấm bé, buông lỏng nắm đấm đang nắm thật chặt, lẳng lặng đi ra khỏi tòa nhà Nhân Tài. *Võ dĩ đức vi tiên Học võ phải lấy đạo đức làm đầu. Vương Vũ rất chán chường đi ra khỏi tòa nhà đó, hắn lê bước nặng nề đi tới chung cư sang trọng bậc nhất thành phố L - vịnh Ánh Trăng. "Ông xã, anh về rồi à!" Vương Vũ vừa mở cửa ra, một cô gái trẻ đẹp đeo tạp dề nhào tới, ôm Vương Vũ, hôn hắn một cái "Anh đi nghỉ trước đi, bữa trưa sắp xong rồi..." "Ừ!" Vương Vũ đáp lại, hắn mở cửa phòng ngủ ra rồi nằm vật xuống giường, đầu óc rối bời. Sao thói đời ngày nay lại sa đọa thế này? Biết võ công là có tội sao? Đã hai tháng rồi, ngay cả một công việc mà hắn cũng không kiếm được, đường đường đàn ông con trai, thế mà hắn lại để vợ nuôi. Ngay khi Vương Vũ mải mê suy nghĩ, cửa phòng ngủ mở ra "Ông xã, ra ăn thôi. Hôm nay em nấu món sườn kho tàu mà anh thích nhất đấy..." "Anh biết rồi!" Vương Vũ móc đôi dép lê ra từ dưới gầm giường, chán chường bước ra ngoài. Nhìn bàn đầy các món ăn, Vương Vũ lại càng khó chịu. Hắn cầm nửa chiếc bánh màn thầu trong tay, hồi lâu vẫn chưa ăn hết. "Ông xã sao vậy? Anh không được vui à? Hay là thức ăn không hợp khẩu vị?" Cô gái hỏi. Vương Vũ đáp "Bà xã, bắt đầu từ ngày mai chúng ta ăn uống bình thường thôi nhé, không cần phải giống như trước đây đâu!" Cô gái lắc đầu "Làm vậy sao được, đừng nhìn em không biết võ công, nhưng em biết những người tập võ như các anh phải đầy đủ dinh dưỡng. Chỗ này tuy thua kém nhà mình, nhưng em không thể để anh đói bụng được!" Cô nói không sai, người tập võ cần nhất là dinh dưỡng, ngày nào cũng canh suông nhạt nhẽo thì đã không có sức mà đứng được, còn tập võ thế nào nữa? Ví dụ như Vương Vũ, hắn là vị thiên tài tuyệt thế của gia tộc, lúc tập võ còn có chuyên gia dinh dưỡng, nhân viên xoa bóp chuyên nghiệp... Chi phí cho ngày đó mà so với hiện tại, quả thực chênh lệch như trên trời dưới đất vậy. Vương Vũ thở dài "Thôi, để anh làm một người bình thường luôn đi. Cứ tiếp tục như này em vất vả quá, anh lại chẳng thể làm gì cho cái nhà này..." Nhìn bà xã mình đã sang đông rồi mà vẫn mặc đồ mùa thu mỏng manh, Vương Vũ chợt thấy đau lòng. Cô gái cười cười, đặt bát đũa xuống, khẽ vuốt ve gò má Vương Vũ, thủ thỉ "So với những thứ anh đã từ bỏ vì em, chút vất vả ấy có là gì. Em làm thêm gì đó thì tốt rồi, em sẽ tới nhà hàng gần chung cư xin làm phục vụ, một ngày có thể kiếm được tám mươi tệ, còn được bao ăn nữa!" "Anh..." Nước mắt đong đầy trong vành mắt Vương Vũ, hắn cố nén không để chúng rơi xuống. Ăn xong, cô gái thu dọn bàn ăn, Vương Vũ thì im lặng đóng cọc trên ban công, những tiếng "binh", "binh" vang lên không dứt. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô gái đi ra ban công, nói với Vương Vũ "Ông xã, nếu anh thấy ngột ngạt thì ra ngoài đi dạo đi!" "Không ngột ngạt, anh ở nhà nhiều quen rồi!" "Đúng rồi, dạo này công ty bên em mới có một trò chơi mới, rất là hot, anh chơi không, em kiếm thiết bị cho anh!" Cô gái đột nhiên hỏi, mắt tỏa sáng. Vương Vũ quay đầu lại "Trò chơi? Thiết bị? Chắc là tốn không ít..." Cô gái nói "Chỉ mấy nghìn tệ thôi..." "Không chơi!" Dứt lời, Vương Vũ tiếp tục đóng cọc. "Ôi!" Cô gái thở dài "Em đi làm đây, chiều anh nhớ cất chăn bông ngoài ban công vào nhé. Tầm bốn giờ sẽ có khách tới xem phòng!" "Anh biết rồi!" Cô gái đi rồi, Vương Vũ lại cầm áo khoác, mặc giầy, đi tới thị trường tuyển dụng. "Mình đã thế này rồi, còn chơi game gì chứ... Bà xã à, em đang định nuôi anh như nuôi con trai à?" Vương Vũ cười khổ một tiếng, lẩm bẩm. Cô gái tên là Mục Tử Tiên, là vợ của Vương Vũ, làm nhân viên chăm sóc khách hàng của công ty game Long Đằng, lương một tháng cũng tầm năm, sáu nghìn tệ. Thời buổi này, năm sáu nghìn tệ cũng chỉ đủ sống mà thôi. Với người có sức ăn như Vương Vũ, số tiền đó chỉ đủ cho hắn ăn. May là hai vợ chồng có nhà ở chỗ này, không thì cả hai chỉ có thể ăn ngủ đầu đường xó chợ. Cũng vì cuộc sống túng quẫn nên bọn họ đã phải cho thuê hai phòng khác, như vậy bọn họ còn dư dả chút ít. Chợ việc làm nhộn nhịp hối hả, quả thực rất xứng với cái từ "chợ" này. Đâu đâu cũng là người đi tìm việc, ai nấy đều cầm một tấm biển, bên trên có viết về sở trường, đặc điểm, cần được tuyển! Vương Vũ rất bất đắc dĩ, vì hắn tập võ từ nhỏ, được dạy kèm tại nhà nên không có bằng cấp. Cũng vì tập võ, mọi ăn uống sinh hoạt cơ bản nhất của hắn đều do người khác chăm sóc, ngoài việc ăn nhiều ra thì hắn không còn bản lĩnh nào khác, chứ đừng nói tới sở trường. Vương Vũ không dám viết trên tấm bảng là hắn giỏi về võ công, bởi hắn sợ lại bị người ta cười nhạo. Những tiếng cười nhạo ấy chói tai vô cùng, luôn khiến Vương Vũ cảm thấy bọn họ không cười nhạo bản thân hắn, mà đang cười nhạo võ công... Từ bé Vương Vũ đã luôn tự hào về võ công, đã luôn kiêu ngạo về nó, điều khiến hắn ngứa mắt nhất là thấy thứ mình yêu thích nhất bị người ta giẫm đạp. Vương Vũ ngồi xổm bên đường cả một tiếng đồng hồ, mà chẳng có ai thèm nhìn hắn. Chờ mãi không có kết quả, Vương Vũ thấy miệng đắng lưỡi khô. Hắn ra khỏi chợ việc làm, đi tới hàng tạp hóa định mua một chai nước, lúc này hắn mới chợt nhớ ra là hai tệ cuối cùng trong ví hắn đã dùng để bắt xe buýt rồi... Hắn cầm ví tiền trong tay, không biết nên làm thế nào. Chủ quán thấy hắn như vậy, tỏ ra không đành lòng, chỉ vào hệ thống cung cấp nước cách đó không xa "Bên kia có chỗ cung cấp nước uống kìa!" Vương Vũ thở dài, đang định bước đi, đúng lúc này một người chạy tới đụng vào người hắn, làm ví rơi xuống đất, một tờ tiền màu đỏ rớt ra. Nước mắt Vương Vũ lập tức chảy xuống, mấy trăm tệ này, hẳn là bà xã nhét vào ví cho hắn. Cô ấy sợ lòng tự trọng của hắn quá cao, nên đã lén lút nhét tiền vào ví. Người vợ tốt như vậy, chính hắn không những không cho cô ấy hạnh phúc mà cô ấy đáng nhận được, trái lại còn trở thành gánh nặng đè lên đôi vai cô. Là một thằng đàn ông, hắn quá ư là thất bại! "Có kẻ giật túi kìa! Mau chặn hắn lại!" Đúng lúc này, một tiếng thét to kéo Vương Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ!Mời các bạn đón đọc Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia của tác giả Thiết Ngưu Tiên. Main của chúng ta, một đại thiếu gia thiên tài võ học, được hầu hạ cơm bưng nước rót thì biết làm gì sau khi theo vợ rời khỏi gia tộc, Vương Vũ lại chả biết gì làm gì ngoài võ thuật. Được vợ giới thiệu chơi Trọng Sinh để kiếm tiền – một game thế giới thực tế ảo bẩn bựa từ người chơi tới NPC. Từ đây cuộc sống hắn sang một trang mới. Toàn Chân Giáo là một bang hội ít người, nhưng nổi tiếng về độ vô sỉ và bẩn bựa, chỉ là thực lực ai nấy đều vô cùng cao, nên cũng ko ai “thịt” được bọn họ. Mỗi một game thủ trong hội Toàn Chân Giáo này đều có cá tính vô cùng đặc biệt, kẻ thì vờ chính trực nhưng bụng đầy ý nghĩ xấu, người thì đã bày mưu kế chơi ai là chỉ có thành công, kẻ thì bựa tới mức không ai bì kịp… “Hũ mực đen” Toàn Chân Giáo này gặp được “tờ giấy trắng thật thà” Vương Vũ trong game Trọng Sinh. Mời các đạo hữu đón đọc bộ truyện Ta Là Võ Học Gia Đã dịch full, đầy hài hước và thú vị từ main chính cho tới nhân vật phụ lẫn NPC này để có những tràng cười vui vẻ sau những ngày làm việc học hành mệt mỏi. Cùng đọc truyện nhé!!!!!!!!! Ở thời buổi võ học suy tàn này, không chỉ có người tập võ không tìm được việc làm, Võ Sư cũng là một nghề nghiệp vô dụng trong trò chơi! Lúc một người tập võ chân chính chọn phải nghề nghiệp vô dụng ấy, vinh quang của nó đã chiếu rọi toàn bộ đại lục! -> Truyện bao hài, nhân vật chính bao mạnh, nhân vật phụ và quái thì bựa miễn bàn. Thỉnh nhảy hố thử để tìm hiểu thêm!!! - Muốn tìm một câu chuyện có não, hài bựa và dịch tốt thì chắc chắn đạo hữu đừng nên bỏ qua bộ Ta Là Võ Học Gia này, mỗi ngày ra đều đặn 5 chương hoặc hơn, ủng hộ team dịch nhé. Trong tòa nhà cao tầng ở thành phố L, một người đàn ông đeo kính có vóc người nhỏ thó ngồi trước bàn làm việc. Ở trước mặt hắn ta là một người đàn ông cao to vạm vỡ. Người đàn ông này có khuôn mặt hình vuông, hai hàng lông mày kiếm và đôi mắt ngời sáng, dáng vẻ khí phách, trông rất là oai phong. "Cậu tên là gì?" Dường như rất bất mãn với khí thế đó của người đàn ông cao lớn, người đeo kính hỏi với vẻ khinh khỉnh. "Vương Vũ!" "Có bằng cấp gì?" Vương Vũ đáp với vẻ khá xấu hổ "Không có bằng cấp gì..." Nghe Vương Vũ nói vậy, tên đeo kính cười ha hả không chút kiêng dè "Ha ha ha, không có bằng cấp mà cũng dám ứng tuyển vào công ty của chúng tôi á? Cậu có biết công ty chúng tôi là một trong năm trăm công ty đứng đầu cả nước, tuyển nhân viên chí ít cũng phải từ nghiên cứu sinh trở lên không..." "..." Vương Vũ thở dài một hơi, lẳng lặng quay người đi tới công ty khác. "Ấy, cậu chờ chút đã!" Lúc này tên đeo kính đột nhiên gọi Vương Vũ lại "Tuy là cậu thất học, nhưng chắc hẳn cậu vẫn có cái gì đó chứ... Nhà xưởng bên kia của chúng tôi đang tuyển thợ này.” "Võ công!" “Võ công?” Nghe Vương Vũ nói như vậy, tên đeo kính sầm mặt xuống. Đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn có người tin rằng trên thế giới này có “võ công”, sao cậu không nói luôn là mình biết ngự kiếm phi hành luôn đi? Có khi còn có thể giới thiệu cho cậu qua làm bên công ty chuyển phát nhanh ấy chứ. "Ha ha ha! Thú vị thật đấy! Có nghe thấy cậu ta bảo là cậu ta biết võ công không!" Tên đeo kính chỉ vào Vương Vũ, cười nói với đám người hai bên. Tất cả những người khác đều cười theo, võ công, thời đại nào rồi, lại còn có người biết thứ này nữa... Vương Vũ có chút tức giận, biết võ công đâu có mất mặt gì, sao bọn họ lại cười lớn như vậy. "Ê người ngoài hành tinh, lượn đi, chỗ này không hợp với cậu đâu! Ha ha, đồ thần kinh!" Tên đeo kính cười vang, nói. Vương Vũ căm tức nhìn tên đeo kính "Nói năng phải tôn trọng người ta chút!" Tên đeo kính vẫn cười nhạo như trước "Tôn trọng? Cậu không nhìn xem đây là chỗ nào! Mau biến đi, không thì tôi gọi cảnh sát giờ!" "... Võ dĩ đức vi tiên!" Vương Vũ trợn mắt trừng tên đeo kính, lại nhớ tới lời dạy của cha ông từ tấm bé, buông lỏng nắm đấm đang nắm thật chặt, lẳng lặng đi ra khỏi tòa nhà Nhân Tài. *Võ dĩ đức vi tiên Học võ phải lấy đạo đức làm đầu. Vương Vũ rất chán chường đi ra khỏi tòa nhà đó, hắn lê bước nặng nề đi tới chung cư sang trọng bậc nhất thành phố L - vịnh Ánh Trăng. "Ông xã, anh về rồi à!" Vương Vũ vừa mở cửa ra, một cô gái trẻ đẹp đeo tạp dề nhào tới, ôm Vương Vũ, hôn hắn một cái "Anh đi nghỉ trước đi, bữa trưa sắp xong rồi..." "Ừ!" Vương Vũ đáp lại, hắn mở cửa phòng ngủ ra rồi nằm vật xuống giường, đầu óc rối bời. Sao thói đời ngày nay lại sa đọa thế này? Biết võ công là có tội sao? Đã hai tháng rồi, ngay cả một công việc mà hắn cũng không kiếm được, đường đường đàn ông con trai, thế mà hắn lại để vợ nuôi. Ngay khi Vương Vũ mải mê suy nghĩ, cửa phòng ngủ mở ra "Ông xã, ra ăn thôi. Hôm nay em nấu món sườn kho tàu mà anh thích nhất đấy..." "Anh biết rồi!" Vương Vũ móc đôi dép lê ra từ dưới gầm giường, chán chường bước ra ngoài. Nhìn bàn đầy các món ăn, Vương Vũ lại càng khó chịu. Hắn cầm nửa chiếc bánh màn thầu trong tay, hồi lâu vẫn chưa ăn hết. "Ông xã sao vậy? Anh không được vui à? Hay là thức ăn không hợp khẩu vị?" Cô gái hỏi. Vương Vũ đáp "Bà xã, bắt đầu từ ngày mai chúng ta ăn uống bình thường thôi nhé, không cần phải giống như trước đây đâu!" Cô gái lắc đầu "Làm vậy sao được, đừng nhìn em không biết võ công, nhưng em biết những người tập võ như các anh phải đầy đủ dinh dưỡng. Chỗ này tuy thua kém nhà mình, nhưng em không thể để anh đói bụng được!" Cô nói không sai, người tập võ cần nhất là dinh dưỡng, ngày nào cũng canh suông nhạt nhẽo thì đã không có sức mà đứng được, còn tập võ thế nào nữa? Ví dụ như Vương Vũ, hắn là vị thiên tài tuyệt thế của gia tộc, lúc tập võ còn có chuyên gia dinh dưỡng, nhân viên xoa bóp chuyên nghiệp... Chi phí cho ngày đó mà so với hiện tại, quả thực chênh lệch như trên trời dưới đất vậy. Vương Vũ thở dài "Thôi, để anh làm một người bình thường luôn đi. Cứ tiếp tục như này em vất vả quá, anh lại chẳng thể làm gì cho cái nhà này..." Nhìn bà xã mình đã sang đông rồi mà vẫn mặc đồ mùa thu mỏng manh, Vương Vũ chợt thấy đau lòng. Cô gái cười cười, đặt bát đũa xuống, khẽ vuốt ve gò má Vương Vũ, thủ thỉ "So với những thứ anh đã từ bỏ vì em, chút vất vả ấy có là gì. Em làm thêm gì đó thì tốt rồi, em sẽ tới nhà hàng gần chung cư xin làm phục vụ, một ngày có thể kiếm được tám mươi tệ, còn được bao ăn nữa!" "Anh..." Nước mắt đong đầy trong vành mắt Vương Vũ, hắn cố nén không để chúng rơi xuống. Ăn xong, cô gái thu dọn bàn ăn, Vương Vũ thì im lặng đóng cọc trên ban công, những tiếng "binh", "binh" vang lên không dứt. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô gái đi ra ban công, nói với Vương Vũ "Ông xã, nếu anh thấy ngột ngạt thì ra ngoài đi dạo đi!" "Không ngột ngạt, anh ở nhà nhiều quen rồi!" "Đúng rồi, dạo này công ty bên em mới có một trò chơi mới, rất là hot, anh chơi không, em kiếm thiết bị cho anh!" Cô gái đột nhiên hỏi, mắt tỏa sáng. Vương Vũ quay đầu lại "Trò chơi? Thiết bị? Chắc là tốn không ít..." Cô gái nói "Chỉ mấy nghìn tệ thôi..." "Không chơi!" Dứt lời, Vương Vũ tiếp tục đóng cọc. "Ôi!" Cô gái thở dài "Em đi làm đây, chiều anh nhớ cất chăn bông ngoài ban công vào nhé. Tầm bốn giờ sẽ có khách tới xem phòng!" "Anh biết rồi!" Cô gái đi rồi, Vương Vũ lại cầm áo khoác, mặc giầy, đi tới thị trường tuyển dụng. "Mình đã thế này rồi, còn chơi game gì chứ... Bà xã à, em đang định nuôi anh như nuôi con trai à?" Vương Vũ cười khổ một tiếng, lẩm bẩm. Cô gái tên là Mục Tử Tiên, là vợ của Vương Vũ, làm nhân viên chăm sóc khách hàng của công ty game Long Đằng, lương một tháng cũng tầm năm, sáu nghìn tệ. Thời buổi này, năm sáu nghìn tệ cũng chỉ đủ sống mà thôi. Với người có sức ăn như Vương Vũ, số tiền đó chỉ đủ cho hắn ăn. May là hai vợ chồng có nhà ở chỗ này, không thì cả hai chỉ có thể ăn ngủ đầu đường xó chợ. Cũng vì cuộc sống túng quẫn nên bọn họ đã phải cho thuê hai phòng khác, như vậy bọn họ còn dư dả chút ít. Chợ việc làm nhộn nhịp hối hả, quả thực rất xứng với cái từ "chợ" này. Đâu đâu cũng là người đi tìm việc, ai nấy đều cầm một tấm biển, bên trên có viết về sở trường, đặc điểm, cần được tuyển! Vương Vũ rất bất đắc dĩ, vì hắn tập võ từ nhỏ, được dạy kèm tại nhà nên không có bằng cấp. Cũng vì tập võ, mọi ăn uống sinh hoạt cơ bản nhất của hắn đều do người khác chăm sóc, ngoài việc ăn nhiều ra thì hắn không còn bản lĩnh nào khác, chứ đừng nói tới sở trường. Vương Vũ không dám viết trên tấm bảng là hắn giỏi về võ công, bởi hắn sợ lại bị người ta cười nhạo. Những tiếng cười nhạo ấy chói tai vô cùng, luôn khiến Vương Vũ cảm thấy bọn họ không cười nhạo bản thân hắn, mà đang cười nhạo võ công... Từ bé Vương Vũ đã luôn tự hào về võ công, đã luôn kiêu ngạo về nó, điều khiến hắn ngứa mắt nhất là thấy thứ mình yêu thích nhất bị người ta giẫm đạp. Vương Vũ ngồi xổm bên đường cả một tiếng đồng hồ, mà chẳng có ai thèm nhìn hắn. Chờ mãi không có kết quả, Vương Vũ thấy miệng đắng lưỡi khô. Hắn ra khỏi chợ việc làm, đi tới hàng tạp hóa định mua một chai nước, lúc này hắn mới chợt nhớ ra là hai tệ cuối cùng trong ví hắn đã dùng để bắt xe buýt rồi... Hắn cầm ví tiền trong tay, không biết nên làm thế nào. Chủ quán thấy hắn như vậy, tỏ ra không đành lòng, chỉ vào hệ thống cung cấp nước cách đó không xa "Bên kia có chỗ cung cấp nước uống kìa!" Vương Vũ thở dài, đang định bước đi, đúng lúc này một người chạy tới đụng vào người hắn, làm ví rơi xuống đất, một tờ tiền màu đỏ rớt ra. Nước mắt Vương Vũ lập tức chảy xuống, mấy trăm tệ này, hẳn là bà xã nhét vào ví cho hắn. Cô ấy sợ lòng tự trọng của hắn quá cao, nên đã lén lút nhét tiền vào ví. Người vợ tốt như vậy, chính hắn không những không cho cô ấy hạnh phúc mà cô ấy đáng nhận được, trái lại còn trở thành gánh nặng đè lên đôi vai cô. Là một thằng đàn ông, hắn quá ư là thất bại! "Có kẻ giật túi kìa! Mau chặn hắn lại!" Đúng lúc này, một tiếng thét to kéo Vương Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ! Mời các bạn đón đọc Võng Du Chi Ta Là Võ Học Gia của tác giả Thiết Ngưu Tiên. “Cũng chỉ là Bạch Ngân BOSS?” Vương Vũ hơi sững sờ, thầm nghĩ “Ta còn tưởng rằng cấp độ S nhiệm vụ, ít nhất cho cái Thần cấp BOSS đánh đây!” Tiến trò chơi lúc trước, Vương Vũ cũng là xem qua một ít trò chơi giới thiệu, biết rõ cái trò chơi này bên trong BOSS phân năm cái giai cấp. Thanh Đồng, Bạch Ngân, Hoàng Kim, Ám Kim, Thần cấp. Nhưng mà Vương Vũ cái trò chơi này ban đầu ca không biết là, phàm là BOSS, đều là có được siêu cường thuộc tính, so với ngày bình thường chà đạp tiểu quái không biết mạnh hơn bao nhiêu, mặc dù là Thanh Đồng cấp bậc BOSS, cũng phải nhiều người chơi phối hợp, mới có thể tiêu diệt. Bạch Ngân BOSS, tại Tân Thủ thôn, đã là cấp cao nhất tồn tại. Về phần Thần cấp BOSS, Vương Vũ suy nghĩ nhiều quá... Toàn bộ phục dụng vụ khí Thần cấp BOSS liền như vậy mấy cái, chính là một cái Tân Thủ thôn, ở đâu dung hạ được lớn như vậy Phật! Nếu như người chơi khác chứng kiến nhiệm vụ này, nhất định có thể nhìn ra được, nhiệm vụ này điều kiện chi hà khắc, quả thực là lừa bố mày, giết chết Bạch Ngân BOSS, nhất định phải dưới mười cấp, còn phải một mình đấu mới được, hoàn toàn là không thể hoàn thành đi! Cũng liền Vương Vũ gia hỏa này là một cái trò chơi Tiểu Bạch, căn bản không có giải nhiệm vụ này độ khó, chính ở chỗ này nói ngồi châm chọc. “Yên tâm đi lão Lý, ta nhất định sẽ giúp ngươi chính tay đâm đầu kia súc sinh đấy!” Nói qua, Vương Vũ liền hướng Thự Quang bình nguyên đi đến. Tân Thủ thôn tên gọi là “Thự Quang Thôn”, Thự Quang bình nguyên chính là Tân Thủ thôn rất phía tây một mảnh vùng quê. Vùng quê bị Thập cấp Dã Lang chiếm cứ, hôm nay Open Server mới ba ngày, Tân Thủ thôn ở bên trong cấp bậc cao nhất người chơi, cũng chính là Cửu cấp tả hữu, cho nên Thự Quang bình nguyên người chơi rất ít, tốp năm tốp ba đều là tổ đội đi về phía trước. Những mọi người này là chạy cày đồ trở lại đấy. Vượt cấp giết quái kinh nghiệm tuy rằng so với giết cùng cấp bậc quái dị cao một chút, nhưng mà đi train level chú ý đúng rồi hiệu suất. Giết một cái Thập cấp Sói cần nửa phút, mới cho hai trăm điểm kinh nghiệm EXP, nửa phút ở bên trong có thể giết ba con cùng cấp bậc tiểu quái, hiệu suất vượt xa vượt cấp đánh quái dị, đơn thuần làm kinh nghiệm mà nói, không cần phải chạy nơi đây tới giết Sói! Nhìn thoáng qua địa đồ chỉ thị, Vương Vũ xuyên qua quái dị khu, một đường đi vào Thự Quang bình nguyên, thẳng đến Dã Lang đổi mới khu. Tại 《 trùng sinh 》 ở bên trong, Dã Lang là người chơi vừa yêu vừa hận quái vật. Yêu là, Dã Lang với tư cách Tân Thủ thôn cấp bậc cao nhất quái vật, tỉ lệ rơi đồ cũng không tệ, thậm chí có thể tuôn ra 10 cấp [sách kỹ năng]. Hận chính là, trong trò chơi Dã Lang đều là quần cư mà sinh, một đám chí ít có sáu đầu, bình thường người chơi đều muốn xoát Sói, nhất định phải tổ đội, từng con một dẫn giết, như vậy hiệu suất sẽ giảm bớt đi nhiều. Không có biện pháp, sáu đầu Thập cấp Dã Lang lực công kích đủ để nháy mắt giết hiện giai đoạn bất luận cái gì người chơi! Lúc này Vương Vũ, đông du tây đi dạo, rất nhanh liền gặp một đám Dã Lang. Chứng kiến Vương Vũ bước vào lãnh địa của mình, sáu đầu nằm tại trong bụi cỏ ngủ, ngáy Dã Lang rất mau lẹ đứng lên, nhe răng ra, chảy nước miếng từng bước một ép sát tới đây. “Cái này Dã Lang cùng cửa thôn Dã Cẩu như thế nào một cái đức hạnh!” Vương Vũ nôn rãnh lấy, dò xét một chút Dã Lang thuộc tính. Dã Lang LV10 HP 300 MP 50 Kỹ năng Cắn xé, trảo kích Súc sinh chính là súc sinh, chỗ ỷ lại chỉ là nanh vuốt mà thôi! Vương Vũ hét lớn một tiếng, vọt vào đàn sói. Đàn sói cũng không cam chịu yếu thế xông tới. Vương Vũ chân ảnh xê dịch, né tránh Dã Lang công kích, một cước đá nghiêng, đá vào cách mình gần nhất một đầu Dã Lang phần eo. Dã Lang nức nở nghẹn ngào một tiếng, bay. Một cái Huyết Hồng “-44” tại Dã Lang trên đầu phiêu. Ngay sau đó, Vương Vũ tay trái giữ lại đầu kia Dã Lang cổ họng dùng sức một trảo, tay phải năm ngón tay cũng ngón tay như đao, đâm xuống dưới! - 55 - 99 - 100 Kỹ năng đá nghiêng, độ hoàn thành 140%, tạo thành vật lý công kích hạn mức cao nhất 400% tổn thương, kèm theo hiệu quả đánh bay, gây nên tàn. [Công kích chỗ hiểm], độ hoàn thành 170%, tạo thành vật lý công kích hạn mức cao nhất 500% tổn thương, kèm theo hiệu quả bỏ qua phòng ngự. [Công kích chỗ hiểm], độ hoàn thành 185%, tạo thành vật lý công kích hạn mức cao nhất 900% tổn thương, kèm theo hiệu quả bỏ qua phòng ngự. Ba kích liên tục thêm vào tổn thương 100! Còn sót lại hai điểm máu Dã Lang, tại gây nên tác dụng còn kéo dài quả sau đã hấp hối, Vương Vũ dùng sức hất lên, đem nó ném ra ngoài, đúng lúc đập vào mặt khác năm con Dã Lang trên người, hóa thành một đạo bạch quang, một cái màu đen đồ vật, đã rơi vào trên mặt đất. Nháy mắt giết!!! Mặc cho ai thậm chí nghĩ không đến, một cái 2 cấp Cách Đấu Gia, một bộ liên kích, vậy mà đem một cái Thập cấp Dã Lang cho nháy mắt giết mất! Ngay cả Vương Vũ đều có chút buồn bực Ba kích liên tục thêm vào tổn thương là cái gì quỷ? Liên kích thêm vào tổn thương nhưng thật ra là 《 trùng sinh 》 hệ thống che giấu thuộc tính, bây giờ người chơi phổ biến làm không được liên kích, nhưng mà tương lai thuộc tính cùng kỹ thuật đề cao, sẽ chậm rãi khai quật, liên kích số lần càng nhiều, thêm vào tổn thương sẽ càng cao. Cách Đấu Gia tại nơi này trong trò chơi cha không thương mẹ không thương, kia chức nghiệp đặc sắc chính là liên kích, vậy cũng là đối với Cách Đấu Gia thêm vào đền bù tổn thất a. Mặt khác năm con Dã Lang lần nữa xông tới, Vương Vũ đá nghiêng kỹ năng cũng làm lạnh hoàn tất, bắt chước làm theo, lại giây mất một đầu. Dã Lang loại này tiểu quái [AI] không cao, công kích phương thức cũng là hết sức cơ giới hoá, Vương Vũ rất nhanh liền nắm giữ công kích của bọn hắn tiết tấu, không nhiều lắm hội, sáu đầu Dã Lang liền biến thành rồi điểm kinh nghiệm EXP. Nhị cấp thăng tam cấp cần hai nghìn điểm kinh nghiệm EXP, mỗi đầu Dã Lang kinh nghiệm là hai trăm, vượt cấp giết quái có kinh nghiệm tăng thêm, một đạo bạch quang sau đó, Vương Vũ lên tới tam cấp. Đem thuộc tính ba lực hai mẫn phân phối về sau, Vương Vũ nhặt lên sáu đầu Dã Lang tuôn ra đồ vật. Sáu đầu Dã Lang phát nổ ba bốn mươi miếng tiền đồng, so với Dã Cẩu lớn hơn phương hướng rất nhiều, hơn nữa đệ nhất đầu Dã Lang, còn phát nổ một kiện trang bị. Thương Lang bao cổ tay Hắc Thiết Vật phòng 1-1 Ma điều khiển 1-1 Yêu cầu LEVEL 5 《 trùng sinh 》 bên trong trang bị chia làm bảy đẳng cấp. Hắc Thiết bạch, Thanh Đồng lục, Bạch Ngân lam, Hoàng Kim hoàng, Ám Kim quả cam, Sử Thi tím, truyền thuyết màu Còn có một loại là màu đen, gọi là bộ đồ, ba kiện bộ, năm kiện bộ, bảy kiện bộ không theo quy tắc nào, đơn kiện bộ đồ thuộc tính rất, một khi tập hợp đủ về sau, có thể kích hoạt che giấu thuộc tính, so với trang bị muốn tốt rất nhiều. Mặc dù chỉ là một kiện Hắc Thiết trang bị, nhưng mà cũng đủ để nói rõ, Dã Lang tỉ lệ rơi đồ, quả nhiên danh bất hư truyền. Đem Thương Lang bao cổ tay thu hồi, Vương Vũ ngồi xuống khôi phục MP, tiếp tục bốn phía du lịch, săn giết Dã Lang. Dã Lang kinh nghiệm chân, tỉ lệ rơi đồ cũng không tệ, chủ yếu là thực lực so với Dã Cẩu gì gì đó mạnh không chỉ một tinh nửa điểm, điều này làm cho Vương Vũ rất vui mừng, cuối cùng không có nhục không có công phu của mình. Cho tới trưa thời gian, Ngân Lang Vương không có tìm được, giết trọn vẹn trên trăm con Sói, lại để cho Vương Vũ lên tới Lục cấp. Cái này thăng cấp tốc độ, tại 《 trùng sinh 》 ở bên trong coi như là nghe rợn cả người rồi. Bởi vì nhân vật không thể sửa đổi tính, cho nên trùng sinh ở bên trong thăng cấp tốc độ lừa bố mày làm cho người tức lộn ruột, nhất cấp thăng Nhị cấp coi như đơn giản, vẻn vẹn cần một nghìn điểm kinh nghiệm EXP mà thôi, làm xong cái thứ nhất tân thủ nhiệm vụ, thôn trưởng tuyệt không keo kiệt, trực tiếp cho ngươi thăng cấp. Thế nhưng là qua thích ứng giai đoạn, cái kia chính là Địa Ngục rồi, mỗi thăng một cấp, cần thiết điểm kinh nghiệm EXP thừa lúc 2, tân thủ khu kinh nghiệm cao nhất quái dị cũng không quá đáng là 200 kinh nghiệm, chỉ có Bát cấp về sau, tự động hoàn thành ban đầu học giả nhiệm vụ, mới có thể khôi phục bình thường mỗi nhất cấp thêm 10% tính toán, cho nên Open Server ba ngày rồi, đều không có một cái Thập cấp người chơi. Đại bộ phận đều kẹt tại Thất cấp. Trên trăm đầu Sói phát nổ tám kiện trang bị, một món trong đó Thương Lang giáp da, một đôi Thương Lang giày, đỉnh đầu Thương Lang mũ giáp, còn lại tất cả đều là Thương Lang bao cổ tay. Những thứ khác còn có một số tiền đồng, Vương Vũ đánh quái dị trên cơ bản không tiêu hao, cũng là còn lại một số tiền thuốc. Trang bị bên trên một bộ Thương Lang trang bị, vốn lớn lên liền uy mãnh khí phách Vương Vũ, mơ hồ lộ ra một tia dã tính, làm cho người ta trông đã khiếp sợ. Hôm nay Vương Vũ thuộc tính là ID Thiết Ngưu Cách Đấu Gia - Đẳng cấp LV-6 HP 270 9*30 MP 240 8*30 Lực lượng 25 Thể chất 9 Tinh thần 8 Trí lực 8 Nhanh nhẹn 20 Công kích 22-27 Ma pháp 5-8 Vật phòng 12-15 Ma điều khiển 10-13 Trang bị Thương Lang giáp da vật phòng 2-2 ma điều khiển 2-2 Thương Lang mũ giáp vật phòng 1-1 ma điều khiển 1-1 Thương Lang bao cổ tay vật phòng 1-1 ma điều khiển 1-1 Thương Lang chi giày vật phòng 1-1 ma điều khiển 1-1 tốc độ di chuyển +4% Cũ nát bao tay công kích 1-2 Kỹ năng Đá nghiêng LV1 Cách Đấu Gia cường hãn chân đá tạo thành vật lý công kích 120% tổn thương, cũng tạo thành đánh bay. Hao phí MP30. Hôm nay Vương Vũ phòng ngự độ cao, coi như là Dã Lang cắn lấy trên người hắn, giảm máu cũng không quá đáng là giảm cái con số. Đương nhiên, dùng Vương Vũ thân thủ, Dã Lang căn bản đều công kích không đến hắn, cho nên Vương Vũ cũng không có cảm thấy phòng ngự loại vật này đối với chính mình mà nói có cái gì hữu dụng, xuyên trang bị cũng không quá đáng nhìn xem thanh trang bị trống không cũng là trống không mà thôi. Lại dạo qua một vòng, như trước không có gặp được Ngân Lang Vương, BOSS loại vật này vốn chính là có thể ngộ nhưng không thể cầu, huống chi hay vẫn là Bạch Ngân BOSS? Vương Vũ bất đắc dĩ về tới Tân Thủ thôn, đưa tới đại lượng vây xem. Tại đương kim đều là áo vải mộc kiếm niên đại, Vương Vũ cái này người cách ăn mặc quả nhiên là hết sức chói mắt. Các người chơi nhìn xem Vương Vũ cách ăn mặc, nước miếng đều muốn chảy ra đã đến, nhìn quần áo, cái này tính chất, vừa nhìn cũng không phải phàm phẩm, nhìn lại một chút chính mình, áo vải... Hay vẫn là cũ nát, cái này ni mã. “Huynh đệ, ngươi y phục này ở đâu ra?” Một cái cầm theo mộc kiếm Chiến Sĩ, ồm ồm tiêu sái tới đây, hỏi Vương Vũ nói. Vương Vũ thản nhiên nói “Bạo phát!” “...” Mọi người im lặng, đây không phải là nói nhảm đi! Trong cửa hàng nếu có bán ai với ngươi nói nhảm? “Ở nơi nào bạo phát?” Chiến Sĩ lại hỏi. “Thự Quang bình nguyên, Dã Lang bạo phát!” Vương Vũ là một cái người thành thật, người khác vừa hỏi, giống như thực trả lời. “Hí... Iiiiii...” Tất cả mọi người hít sâu một hơi. Thự Quang bình nguyên ài, chỗ đó tất cả đều là Thập cấp dã quái dị, cấp thấp người chơi từ trước đến nay đều là đi trở về miễn phí trở về thành, cái này người cao to là Cách Đấu Gia a, hơn nữa hay vẫn là một người, chẳng lẽ hắn đã có năng lực xoát Thự Quang bình nguyên quái? Cách Đấu Gia loại phế vật này chức nghiệp, lúc nào xấu như vậy xiên rồi hả? Chiến Sĩ cũng sửng sốt một chút, thử thăm dò hỏi Vương Vũ nói “Bán không?” Cái này Chiến Sĩ cũng chính là hỏi một chút mà thôi, dù sao tại trò chơi giai đoạn trước, có như vậy một bộ trang bị, không thể nghi ngờ là tân thủ Thần Khí, bán hi vọng không lớn. Ai ngờ Đạo Vương vũ không hề nghĩ ngợi đã nói nói “Bán!” Đối với Vương Vũ mà nói, bộ này trang bị ngoại trừ giày dùng bên ngoài, những thứ khác căn bản vô dụng, cùng hắn chính mình ăn mặc lãng phí, còn không bằng bán đi đây. Lúc trước tiến phòng làm việc thời điểm, Vương Vũ cũng đã cùng Lý Tuyết ký hợp đồng, vừa Open Server hai tháng trước, mỗi tháng mà vượt giao nộp năm cái Kim tệ! Trong trò chơi 1 Kim tệ =100 tiền bạc =10000 tiền đồng Vương Vũ đánh quái dị không tiêu hao, lại là vượt cấp giết Sói, thu nhập xa xỉ, tuyệt đối tính toán bên trên là có tiền người, hiện tại trong bao cũng không quá đáng vẻn vẹn mười cái tiền bạc. Tại trò chơi giai đoạn trước, không có khai thông nhân dân tệ *tiền đổi thời điểm, năm cái kim tệ giá trị tuyệt đối là vượt quá tưởng tượng đấy! Main của chúng ta, một đại thiếu gia thiên tài võ học, được hầu hạ cơm bưng nước rót thì biết làm gì sau khi theo vợ rời khỏi gia tộc, Vương Vũ lại chả biết gì làm gì ngoài võ vợ giới thiệu chơi Trọng Sinh để kiếm tiền – một game thế giới thực tế ảo bẩn bựa từ người chơi tới NPC. Từ đây cuộc sống hắn sang một trang Chân Giáo là một bang hội ít người, nhưng nổi tiếng về độ vô sỉ và bẩn bựa, chỉ là thực lực ai nấy đều vô cùng cao, nên cũng ko ai “thịt” được bọn họ. Mỗi một game thủ trong hội Toàn Chân Giáo này đều có cá tính vô cùng đặc biệt, kẻ thì vờ chính trực nhưng bụng đầy ý nghĩ xấu, người thì đã bày mưu kế chơi ai là chỉ có thành công, kẻ thì bựa tới mức không ai bì kịp…“Hũ mực đen” Toàn Chân Giáo này gặp được “tờ giấy trắng thật thà” Vương Vũ trong game Trọng cuộc ai sẽ nhuộm màu ai?Mời các đạo hữu đón đọc bộ truyện Ta Là Võ Học Gia Đã dịch full, đầy hài hước và thú vị từ main chính cho tới nhân vật phụ lẫn NPC này để có những tràng cười vui vẻ sau những ngày làm việc học hành mệt đọc truyện nhé!!!!!!!!!

võng du chi ta là võ học gia